We Are Homiez
AE PM hộy tham gia thì post bài tích cực ủng hộ Homiez
Mem Sau 7 ngày mà hôk check mail đăng kí thì xóa acc luôn


We Are Homiez
 
Trang ChínhTrang Chính  Homie PortalHomie Portal  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Latest topics
» Điểm danh các lớp !
by gianggiangonline Mon Apr 18, 2011 11:54 am

» 36 kế sách tán gái hay nhất
by gianggiangonline Sat Mar 26, 2011 11:51 am

» Hãy Để Anh Yêu Em Lần Nữa - The Men
by gianggiangonline Wed Jan 05, 2011 9:07 am

» [MF] Prince of Persia : Warrior Within
by kingofdrak Tue Nov 02, 2010 10:23 am

» Come back >:)
by Nguyễn Dlee* Tue Oct 26, 2010 7:32 pm

» Anh mãi Yêu Em. !!
by gianggiangonline Fri Oct 22, 2010 3:18 pm

» Định Mệnh - Yk9z ft. Elbi & KimJoonShjn
by +Satthu9x+ Mon Sep 13, 2010 11:53 am

» down game fải kiên nhẫn
by +Satthu9x+ Mon Sep 13, 2010 11:39 am

» admin vào đây tôi nhờ cái
by +Satthu9x+ Mon Sep 13, 2010 11:39 am

» Just A Dream - Nelly - new singer 2010
by _Apam♥Lambert_ Sun Sep 12, 2010 9:33 pm

» Sẽ là Phương Mai của ngày mới chứ ?
by NgocLinh96 Tue Sep 07, 2010 1:33 pm

» [ALBUM]Cầu Vồng Sau Mưa_Cao Thái Sơn
by +Satthu9x+ Mon Sep 06, 2010 10:46 pm


Share | 
 

 E có ýh kiến! Cả nhà vào góp ýh vs nhé!

Go down 
Tác giảThông điệp
vitaminAbC
Siêu Nhân SBD
Siêu Nhân SBD
avatar

Tổng số bài gửi : 19
Xu : 114
Reputation : 0
Join date : 15/07/2009

Bài gửiTiêu đề: E có ýh kiến! Cả nhà vào góp ýh vs nhé!   Thu Jul 23, 2009 10:47 pm

E nà e có ýh kiến như thế lày
Có mấy đứa vào 4rum ( cũg học Pm) bảo là
4rum có mấy box chủ đề một kiểu nhưg toàn nói linh tinh lạc chủ đề thôy
mà vào 4rum chỷ toàn thấy mấy box lặp đy lặp lại
bh e nghỹ là cần thêm mấy box trò chơi hay đại loại như teenstory ( giốg Kênh 14 ýh)
e nghỹ cái đấy ccâu khách đấy!
mọi ng` cko ýh kiến nhá!
e xin HẾT!

p/s: tất cả vỳ sự nghiệp tg lai con e chúg ta học trg PM!
Về Đầu Trang Go down
Thái Tử
Admin Đẹp Trai Nhà Giàu Có Xe Đạp Riêng
Admin Đẹp Trai Nhà Giàu Có Xe Đạp Riêng
avatar

Libra Tổng số bài gửi : 93
Xu : 660
Reputation : 10
Join date : 13/07/2009
Age : 22
Đến từ : Gầm Cầu Thang Khách Sạn

Bài gửiTiêu đề: Re: E có ýh kiến! Cả nhà vào góp ýh vs nhé!   Fri Jul 24, 2009 12:31 am

ừhm! Thx bạn
Để nhóm admin góp ý đã rồi sẽ đưa ra ý kiến 59 71
Về Đầu Trang Go down
http://homiepm.tk/
+Satthu9x+
Admin Đẹp Trai Nhà Giàu Có Xe Đạp Riêng
Admin Đẹp Trai Nhà Giàu Có Xe Đạp Riêng
avatar

Leo Tổng số bài gửi : 279
Xu : 1837
Reputation : 90
Join date : 13/07/2009
Age : 22
Đến từ : Gầm cầu thang nhà vệ sinh công cộng

Bài gửiTiêu đề: Re: E có ýh kiến! Cả nhà vào góp ýh vs nhé!   Fri Jul 24, 2009 9:16 am

uh` box nay` dc day
2 admin ok roai` doi thang` kel ghop y' da~ 59
Về Đầu Trang Go down
banana_basketball
Siêu Nhân
Siêu Nhân
avatar

Capricorn Tổng số bài gửi : 60
Xu : 242
Reputation : 0
Join date : 14/07/2009
Age : 22
Đến từ : Gần bến xe phía Nam thì là Hà Nội mấy hả các bác

Bài gửiTiêu đề: Re: E có ýh kiến! Cả nhà vào góp ýh vs nhé!   Fri Jul 24, 2009 11:03 am

o` có vẻ hay đấy
Về Đầu Trang Go down
vitaminAbC
Siêu Nhân SBD
Siêu Nhân SBD
avatar

Tổng số bài gửi : 19
Xu : 114
Reputation : 0
Join date : 15/07/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: E có ýh kiến! Cả nhà vào góp ýh vs nhé!   Fri Jul 24, 2009 11:57 am

lại chả k
e mà đã cko ýh kiến thỳ phải chuẩn trở lên
Very Happy
Về Đầu Trang Go down
vitaminAbC
Siêu Nhân SBD
Siêu Nhân SBD
avatar

Tổng số bài gửi : 19
Xu : 114
Reputation : 0
Join date : 15/07/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: E có ýh kiến! Cả nhà vào góp ýh vs nhé!   Sat Jul 25, 2009 12:40 am

Lady killer và Nhóc - Kì 1: "Em không thích anh?"



Lady killer và Nhóc
• Khi nào anh đi? – Nó đặt ly mocha xuống bàn, nhẹ nhàng hỏi.
• Em vẫn còn thói quen uống mocha à? - Anh dường như không để ý câu hỏi của nó.
• Một tách mocha lúc chiều muộn là thói quen của em, không lẽ anh quên? – Nó nhìn anh, mắt như có nước.
• Dĩ nhiên là anh nhớ! Tất cả những gì là của em, thuộc về em anh đều nhớ. Đó chẳng qua chỉ là một câu hỏi! – Anh điềm nhiên trả lời.
• Anh vẫn là anh – luôn biết cách “lấy lòng” phụ nữ. – Nó bật cười, đưa tay quệt giọt nước mắt vừa rơi xuống má.
• Và em là một trong số đó! – Anh nhìn nó, ánh mắt như đại dương mênh mông, đắm chìm nó vào thăm thẳm…

Anh là kẻ đào hoa và chưa bao giờ anh phủ nhận điều đó. Xung quanh anh lúc nào cũng có biết bao cô gái xinh đẹp, giàu có. Nó cũng chỉ là một trong những “bóng hồng” bên cạnh anh. Chỉ khác một điều chưa bao giờ nó thú nhận với anh rằng nó thương anh và anh cũng chưa bao giờ tỏ tình với nó. Phải nói thế nào về quan hệ giữa nó là anh nhỉ? Tình bạn? Tình yêu? Tình anh em? Hình như chẳng có từ ngữ nào diễn tả đúng “bản chất” cả.
Nó hay bảo anh: “Hồng nhan dễ kiếm, tri kỷ khó tìm”. Nó tạm chấp nhận hai từ “tri kỷ” để “định nghĩa” quan hệ giữa nó và anh. Bởi đơn giản một điều, anh luôn tìm đến nó khi anh đau buồn, khi anh “đá” một “hồng nhan” nào đó, khi anh đi xa về…Nó luôn có mặt khi anh cần, nhưng khi nó thật sự cần anh, chưa bao giờ nó dám nhắn cho anh. Nó sợ anh trả lời rằng: “Anh bận…”. Nó thấy mình khờ thật. Đôi khi trên đời này có những nghịch lý, mà đã là nghịch lý thì chẳng bao giờ giải thích được. Với nó, khờ khạo trong tình yêu là một cái tội, không phải là tội lỗi mà là tội tình, tội nghiệp. Sống ở đời khổ thật!

Nhà anh giàu. Ba mẹ luôn có sẵn tiền cung cấp cho cậu con trai cưng đi du lịch bất cứ đâu. Ngang tàng và bất cần. Đó là tính cách của anh. Thế nên khi anh đòi đi du học Hàn Quốc. Gia đình không ai phản đối. Bởi lẽ ba mẹ biết rằng ngoài cái “ngông” của đứa con trai mới lớn, anh còn có chỉ số IQ rất cao và chưa bao giờ anh làm mọi người xung quanh thất vọng về việc học của mình cả. Những chuyến đi về giữa hai nước Việt - Hàn hay những chuyến du lịch xa từ Châu Á sang Châu Âu không làm ba mẹ anh cảm thấy lo lắng hay bất an vì anh luôn mang về cho gia đình bảng thành tích xuất sắc. Nếu nhận xét về anh, có lẽ chỉ nên dùng hai từ “hoàn hảo”.

Nó làm thêm cho một tiệm café trong khu Kangnam – khi vui chơi giải trí sầm uất nhất Seoul. Không phải nhà nó nghèo không lo được sinh hoạt phí cho nó mà vì nó thích làm việc. 18 tuổi. Đơn giản là nó muốn tự lập. Nó suy nghĩ rằng, mọi thứ trên đời này nếu từ hai bàn tay trắng mà ra. Nó đi làm, vừa có thêm tiền, vừa tiếp xúc được nhiều người để thực hành tiếng Hàn, vừa là thời gian giải lao sau một ngày học vất vả.

Và chính trong tiệm café đó, nó đã gặp anh…

Anh hay đến tiệm café của nó. Mỗi lần đến là đi cùng một cô gái. Dĩ nhiên nó dễ dàng nhận ra là người Việt vì hai người trao đổi với nhau bằng tiếng Việt. Nó đứng trong quầy, nhận order và mỉm cười với hai người. Nó cố tình làm mặt thản nhiên khi nghe anh và cô gái trò chuyện. Những lời tán tỉnh của anh dành cho cô gái luôn làm cô nổi hết da gà, y như Romeo tỏ tình với Juliet. Cô chỉ có một nhận định duy nhất: “Anh ta đúng là lady killer!”

Nó hay lén trộm nhìn anh, chỉ vì anh có ánh mắt rất đẹp. Đàn ông con trai mà con mắt có đuôi. Như thế thì đào hoa lãng tử lắm. Thôi kệ, anh có thế nào thì đó là việc của anh. Nó chỉ thích nhìn anh, đơn giản như ngắm một bức tranh đẹp. Trên đời này có ai từ chối hay làm ngơ trước cái đẹp bao giờ.

Bẵng đi một thời gian, anh không đến tiệm. Nó thấy thiêu thiếu cái gì đó không định nghĩa được. Nó hay tự cốc đầu mình, tự mắng mình là “Hâm!”, tự nhiên lại đi trông ngóng một kẻ không quen không biết.

Rồi anh lại đến. Một mình! Nó hơi bất ngờ nhưng cố kìm nén nỗi vui mừng rộn lên trong lòng. Nó mỉm cười chờ anh order. Anh đáp gọn lỏn: “Mocha!” rồi nhìn nó một hồi lâu. Nó lúi cúi bấm máy tính tiền mà tim đập loạn xạ. Bất ngờ anh nói: “You are very beautiful!”. Nó sững người ngước nhìn anh. Như một quán tính nó thốt lên: “Cám ơn!”. Bốn mắt nhìn nhau. Bất ngờ. Sững sốt. Nó và anh quen nhau từ đấy!

• Tặng cho em đấy! – Anh đặt hộp quà màu hồng trước mặt nó.
• Gì vậy anh? – Nó hơi bối rối.
• Qùa anh đi Trung Quốc! Hy vọng em thích nó! – Anh mỉm cười với nó.
• Không phải là anh đang “cưa” em đấy chứ? – Nó châm chọc.
Anh nhún vai:

• Em nghĩ sao cũng được. Đơn giản là anh chỉ muốn tặng quà cho em, nhân dịp chính thức làm quen một cô bé xinh xắn. Vậy thôi!

Nó cười, đưa tay lấy hộp quà:

• Con gái luôn thích được nhận quà và ít khi nào từ chối. Em cũng không phải là trường hợp cá biệt. Cám ơn anh!
• Thật là lém lỉnh! – Anh nói.
• Em có thể cho đó là một lời khen – Nó hỏi.
• Dĩ nhiên! – Anh gật đầu.
• Mocha anh nhé! Em mời! Anh ra bàn ngồi đi. Sẽ có ngay cho anh thôi!

Nó nháy mắt với anh. Tự nhiên được nhận quà từ anh làm nó thấy vui vui. Cứ cho là một niềm vui cuối ngày. Nó tự nhéo mình một cái: “Đừng có suy nghĩ lung tung nha Nhóc con!” Nó tự răn mình như thế!

Buổi tối. Nó về nhà. Việc đầu tiên là leo lên giường mở hộp quà của anh. Nó không tin vào mắt mình. Một đôi giày màu hồng thật xinh xắn, cao 5 phân với những hạt pha lê lấp lánh. Nó mường tượng đến đôi giày của Lọ Lem trong truyện cổ tích. Giày của Lọ Lem chưa chắc đẹp như thế này.. Nó mang thử vào chân. Vừa khít. Nó thấy tim mình reo khe khẽ. Sao mà anh tài thế nhỉ? Có thể biết size giày của nó. Nó nhìn hộp quà màu hồng, cái nơ màu hồng, đôi giày hồng, tự nhiên nó chợt nhớ đến một cô bạn đi cùng anh. Hôm đó cô ấy mặc toàn màu hồng, váy hồng, giày hồng, nơ hồng, dây chuyền hồng…Tự nhiên nó thấy hơi bực mình. Nhưng rồi nó tự nhủ: “Mày điên à? Bạn bè thôi mà, có gì mà mày nghĩ “sâu” thế hả? Hâm! Đi ngủ thôi!” Nó thay đồ rồi leo lên giường giùm mền. Đêm đó, nó ngủ rất ngon.

Dạo này anh chỉ đến tiệm café một mình. Trông anh có vẻ buồn. Anh không nói gì với nó mà chỉ order rồi ngồi lặng im trên ghế gần cửa sổ kính thủy tinh. Mấy lần nó muốn bắt chuyện với anh nhưng không dám. Một phần là vì công việc bắt nó phải đứng trong quầy nhận order. Một phần vì nó ngại. Nó chưa thân với anh đủ để hỏi anh có chuyện gì. Nó thấy hơi buồn. Nó thích thấy anh sôi nổi nói cười hơn, dù là dẫn theo cô gái nào đó cũng được.
Anh ngồi ở đấy cho đến khi quán dọn dẹp đóng cửa rồi mới ra về. Nhìn dáng anh lủi thủi bước ra ngoài, nó thấy hơi đau nơi ngực trái. Chẳng là gì của nhau nhưng sao nó thấy buồn. Nỗi buồn không sao giải thích được.

• Mocha! Take out!

Một giọng nói quen thuộc. Là anh! Anh nở nụ cười thật tươi chào nó.


• Hôm nay trông anh vui thế? – Nó cũng cười thật tươi chào anh.
• Một ngày như mọi ngày mà em. Đố em ngày Tết thiếu nhi của Hàn Quốc là ngày nào?
• Ngày 5 tháng 5 – Nó trả lời. Một câu hỏi không có gì là khó với một sinh viên ngành Hàn Quốc học như nó.
• Hôm nay là ngày gì? – Anh tiếp tục hỏi nó.
• Ngày 4 tháng 5 – Không có gì là đơn giản hơn với nó.
• Có nghĩa là ngày mai là ngày Thiếu nhi, right? – Anh vẫn giữ nụ cười trên môi.
• Right! – Nó trả lời.
• Ngày mai lại là chủ nhật. Là ngày nghỉ làm của em, right? – Anh lại hỏi.
• Right! – Nó tròn mắt nhìn anh ngạc nhiên, trả lời như cái máy
• Tomorrow, 2 P.M at Nam San Tower. See you!

Anh nhận ly café từ tay đồng nghiệp của nó, nháy mắt với nó rồi quay ra cửa. Ở đó có một cô bạn đang chờ anh. Nó nhìn theo anh. Thật sự nó không hiểu anh muốn gì ở nó. Nhưng thôi, mai nó sẽ đến chỗ hẹn. Nó thật sự thấy vui vì hình như anh đã…hết buồn!
….
Nam San Tower.

1: 45 PM

Nó đến chỗ hẹn sớm hơn. Đây là lần thứ năm nó đến đây.

Chủ nhật nên đông du khách. Thật khó để tìm ra anh trong “rừng” người thế này. Nó giận bản thân sao không xin số di động của anh. Thời buổi công nghệ hiện đại thế này…

Bỗng một bàn tay đặt lên vai nó làm nó giật mình.

• Anh cứ như ma! Hết cả hồn! – Nó vẫn chưa hết hoàn hồn.
• Sorry! – Anh cười với nó, nụ cười dịu dàng làm nó mềm lòng.

Công nhận hôm nay anh rất đẹp trai. Áo sơmi trắng thắt cà vạt, quần tây, giày tây. “Khó có cô gái nào từ chối một người đẹp trai như anh” – Nó nghĩ vậy.

Anh kéo tay nó:
• Em đi với anh lên đây!
Nó để yên tay nó trong tay anh. Cảm giác như có một hơi ấm từ đâu lan tỏa vào tim nó.
Anh dẫn nó lên đỉnh tháp. Nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh Seoul rộng lớn. Anh hỏi nó:
• Đố em tháp này cao bao nhiêu?
Nó đắn đo suy nghĩ. Thật ra chưa bao giờ nó tìm hiểu xem tháp cao bao nhiêu cả. Nó cười cầu hòa:
• Em không biết!
• 483 mét, ngọn tháp cao thứ 3 trên thế giới và là một trong những kỳ quan của Seoul – Anh trả lời
• Sao anh biết? – Nó trố mắt nhìn anh, hỏi.
• Sao anh lại không biết? – Anh hỏi ngược lại nó.
• Thì… - Nó ngập ngừng, chẳng biết trả lời anh thế nào.
• Còn nhiều điều anh biết mà em không biết lắm Nhóc à!
Anh gọi nó là “Nhóc”. Nó hơi sững người. Anh ngạc nhiên hỏi:
• Em sao thế? Tự nhiên ngây ra?
• Đừng gọi em là Nhóc…- Nó trả lời nhẹ.
• Why?
• I have a reason…
• I see…

Anh chìa cho nó cái khăn tay màu hồng.

• Giữ lấy mà dùng khi cần thiết. Nhìn là biết ngay thuộc dạng mau nước mắt.
• Anh lúc nào cũng có sẵn khăn tay như thế à? Em có khóc đâu…
• Em cứ giữ lấy. Thế nào cũng có lúc cần thiết.

Anh đặt cái khăn vào tay nó.

• Sao lại là màu hồng? – Cái ý nghĩ về cô – gái – màu - hồng vẫn còn trong đầu nó.
• Đơn giản là màu hồng dường như hợp với rất nhiều cô gái. – Anh khẽ nhún vai.
• Em không giống những cô gái xung quanh anh.

Nó trả lại khăn cho anh rồi quay đi. Tự nhiên thấy buồn vô hạn.

Anh kéo tay nó.

• Anh nói gì sai à? Sorry…
• Anh không nói sai. Chỉ là em thật sự không giống những người con gái xung quanh anh. Có thế thôi! - Nó cười nhẹ tênh.
• Dù sao thì em cũng nên nhận cho anh vui. Anh mua tặng em mà. Nhân dịp Tết thiếu nhi!
• Anh có cách tặng quà rất thú vị. Toàn những món quà mang ý nghĩa chia tay – Nó nhận lại cái khăn từ anh, khẽ lắc đầu.
• Là sao?
• Anh không biết rằng tặng giày và khăn đều mang ý nghĩa là sắp ly biệt à?
• Em tin dị đoan thế?
• Em nói thế thôi. Dù sao em cũng đã nhận quà. Vả lại nó chỉ có ý nghĩa đối với tình nhân mà thôi.
• Vậy à? Anh tặng như thế cho hàng tá cô gái. Có thấy gì đâu nào…
• Vậy chứng tỏ anh có hàng tá bạn gái rồi à? – Nó hỏi nhưng không nhìn anh. Sự thật nó rất sợ anh trả lời là “Phải!”
• Em nghĩ anh thế nào hả em? – Anh hỏi, giọng chùng xuống.
• Lady killer! – Nó đáp, mắt nhìn xa khoảng trời ngoài xa.
• Còn gì nữa? – Anh hỏi dồn.
• Lãng tử!
• Còn nữa không? – Anh tiếp tục hỏi.
• Học thức!
• Còn gì nữa? – Anh nhìn nó chăm chú.
• Con nhà giàu!
• Còn… - Anh bỏ lửng câu không hỏi nữa.
• Tóm lại anh quá hoàn hảo. Mặc dù em chẳng biết gì về anh. Đó chỉ là những gì em thấy trước mắt. – Nó kết luận.
• Em có quyền hỏi anh những gì em thắc mắc – Anh nói.
• Thật ra em không muốn tìm hiểu. – Nó thành thật.
• Vì sao?
• Vì đơn giản, em không phải là “bóng hồng” bên cạnh anh. – Nó khẳng định.
• Em không thích anh? – Anh nhìn vào mắt nó, hỏi.
• Em thích làm bạn với anh, một người bạn đúng nghĩa. Không giống như cô-gái-màu-hồng của anh.
• Em là người đầu tiên không bị vẻ ngoài của anh “quyến rũ” – Anh bật cười.
• Anh có tiếc hai món quà đã tặng em không? Em trả cho anh nhé! – Nó cũng bật cười toe toét.
• Không! Em xứng đáng được nhận.

Bất chợt anh nắm tay nó:

• Em cười như thế đi em. Lúc em cười, em thật đẹp!

Nó rút tay ra khỏi tay anh. Tránh ánh mắt nhìn của anh.

• Đừng “cưa” em. Em không dễ “đổ” đâu à.

Nói rồi nó chạy đi.

• Em về đây. Tuần sau ghé tiệm. Em làm một tách mocha thật tuyệt mời anh!

Nó nghe tiếng anh gọi vọng theo. Nhưng nó mặc kệ. Ở thêm chút nữa biết đâu sẽ sinh chuyện. Mà chuyện gì thì chỉ có Trời mới biết…





p/s: ai đọc r` thì thôy
ai chưa đọc thỳ đọc nhé
nguồn: kenh14.vn
Về Đầu Trang Go down
+Satthu9x+
Admin Đẹp Trai Nhà Giàu Có Xe Đạp Riêng
Admin Đẹp Trai Nhà Giàu Có Xe Đạp Riêng
avatar

Leo Tổng số bài gửi : 279
Xu : 1837
Reputation : 90
Join date : 13/07/2009
Age : 22
Đến từ : Gầm cầu thang nhà vệ sinh công cộng

Bài gửiTiêu đề: Re: E có ýh kiến! Cả nhà vào góp ýh vs nhé!   Mon Jul 27, 2009 9:43 am

? hok hieu
Về Đầu Trang Go down
vitaminAbC
Siêu Nhân SBD
Siêu Nhân SBD
avatar

Tổng số bài gửi : 19
Xu : 114
Reputation : 0
Join date : 15/07/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: E có ýh kiến! Cả nhà vào góp ýh vs nhé!   Mon Jul 27, 2009 1:15 pm

Truyen ma`
doc di
hay lam'
cho` hnao` post ki` 2
Về Đầu Trang Go down
KandieLee
Smod
Smod
avatar

Capricorn Tổng số bài gửi : 299
Xu : 2379
Reputation : 50
Join date : 17/07/2009
Age : 21
Đến từ : Sapphire Junior

Bài gửiTiêu đề: Re: E có ýh kiến! Cả nhà vào góp ýh vs nhé!   Wed Jul 29, 2009 4:54 pm

Ngại đọc bỏ xừ za
Màh mấy cái này trên K14 đầy một zổ rồi
Màh post cái đấi vào đâi làm gì :-??

_________________

©️ Cathouse shop @ SaJu ♥️
Về Đầu Trang Go down
vitaminAbC
Siêu Nhân SBD
Siêu Nhân SBD
avatar

Tổng số bài gửi : 19
Xu : 114
Reputation : 0
Join date : 15/07/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: E có ýh kiến! Cả nhà vào góp ýh vs nhé!   Thu Jul 30, 2009 6:59 pm

Cky-kẹo* đã viết:
Ngại đọc bỏ xừ za
Màh mấy cái này trên K14 đầy một zổ rồi
Màh post cái đấi vào đâi làm gì :-??
k doc cai' y' kien' o*? dau ak
hoj? j` ma` khon^ the^'
doc r` thy` hieu^?
chua* doc thy` dug` bat' loj^~
Về Đầu Trang Go down
hyn.huyen
Siêu Nhân
Siêu Nhân
avatar

Aquarius Tổng số bài gửi : 74
Xu : 697
Reputation : 0
Join date : 14/07/2009
Age : 22
Đến từ : hÀ nỘi 1 -- kHỏI cHê

Bài gửiTiêu đề: Re: E có ýh kiến! Cả nhà vào góp ýh vs nhé!   Tue Aug 04, 2009 10:14 am

Tro choi Tinh yeu


Em thích anh!

- Biết

- Thế anh có thích em không ???

- Không rõ

- Mình chơi một trò chơi nhé!

- Trò gì?

- Trò chơi 7 ngày

- Luật chơi thế nào?

- Trong 7 ngày em sẽ là bạn gái của anh và nếu sau 7 ngày anh vẫn không thích em thì coi như em thua.

- Thế thua thì sao?

- Vĩnh viễn biến mất!

I/

“ Sáng nay anh sang chở em đi học nhé!” “Tại sao?” “Vì trò chơi đã bắt đầu.” “Nửa tiếng nữa sẽ sang.”

“ Tối nay mình đi ăn kem nha!” “ Tại sao?” “ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “7h30”

11pm

“Ngủ ngon…xxx” “Sao không nhắn lại?” “Tại sao?” “ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “Ừh thì ngủ ngon!”

Em : hôm nay bọn mình đã bắt đầu hẹn hò, mặc dù em biết anh không hề hứng thú với những việc ấy hoặc thậm chí là cảm thấy em rất phiền phức nhưng việc anh đồng ý bắt đầu trò chơi “vớ vẩn” này của em thì cũng đã khiến em rất vui rồi.

Anh : chả hiểu tại sao lại tham gia cái trò “ngu ngốc” của con bé ấy. Cũng may là chỉ 7 ngày.

II/

“Em đang đứng trước nhà anh.” “ Làm gì?” “ Mở cửa rồi sẽ biết.”

- Điên àh? Sáng sớm sang đây làm gì?

- Mang thức ăn sáng cho anh.

- Ai nhờ thế?

- Không ai cả.

- Cứ để đấy!

- Anh ăn cho nóng nhé, kẻo nguội lại không ngon.

- Rồi! Thế giờ đi đâu đấy?

- Đi học

- Đi bằng gì?

- Bằng chân

- Đợi đấy, chở đi cho, đúng là phiền phức

- Hì hì….

11pm

“Ngủ ngon….xxx” “G9”

Em : hôm nay chắc anh bực mình lắm vì em sang phá giấc ngủ của anh. Lúc anh ra mở cửa mà mặt mày cau có kinh khủng. Nhưng hôm nay lại vui hơn hôm qua vì anh đã chủ động chở em đi học và đã reply tin nhắn ngủ ngon của em mà không cần em phải nhắc.

Vui!

Anh : con bé ấy “hâm” thật, mà kể ra cũng chu đáo phết. Mà con gái đứa nào chả như đứa nào nhỉ? Àh, mà hôm nay mới phát hiện con bé ấy cười trông cũng xinh xinh

III/

“Em đang đứng trước nhà anh.” “Ừh”

- Mua gì đấy?

- Ăn đi rồi biết.

- Đã ăn chưa?

- Ai? Àh….chưa!

- Ăn cùng đi

- Hì hì…

- Đừng cười như thế nữa, trông ngớ ngẩn lắm!

“ Tối nay lại ăn kem nhé!” “Sao ăn mãi thế?” “Em thích” “Ừh, thế thì đi ăn một mình đi, bận rồi!” “Oh!”

11pm

“Ngủ ngon….xxx” “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

11:15pm

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

11:30pm

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

00:00

- Alo

- Anh có bị làm sao không? Sao em gọi cho anh mãi mà không được? Có làm sao không hả anh? Có…..

- Này, có thôi ngay đi không? Sao lại cứ rối rít cả lên thế hả?

- Vì em lo cho anh

- Điên àh? Có gì mà phải lo, đừng có vớ vẩn như thế nữa, trước giờ chả cần ai lo cả.

- Em xin lỗi!

Em : hôm nay em bị trộn lẫn giữa niềm vui và nỗ buồn. Em vui vì sáng nay anh không còn cảm thấy sự xuất hiện của em là phiền phức nữa và a đã bắt đầu để ý đến em. Dù anh bảo là e cười rất ngớ ngẩn nhưng điều đó còn khiến em vui hơn tất cả mọi lời khen. Đến tối thì anh từ chối đi ăn kem cùng em, hơi buồn một tẹo nhưng điều khiến em buồn nhất chính là những lời nói của anh khi em gọi cho anh. Thật sự em đã rất lo lắng khi gọi mãi cho anh mà chẳng được, em sợ anh gặp phải chuyện gì đấy. Anh chắc không biết rằng khi nghe giọng nói của anh em đã nhẹ nhõm như thế nào nhưng có lẽ điều đó khiến a khó chịu lắm. Ừh, mà có lẽ em phiền phức thật.

Anh : điện thoại hết pin thôi mà sao cứ làm ầm ĩ lên thế nhỉ??? Mà lúc nãy….hình như….con bé khóc thì phải….mình làm con bé ấy khóc àh ??? Mà mình đã làm gì cho con bé ấy khóc thế nhỉ ???Nếu như lúc nãy chỉ cần bảo với nó là điện thoại hết pin thì nó đã không khóc thế kia.

IV/

“Em đang đứng trước nhà anh.”

- Vào đi!

- Anh ăn đi!

- Ừh!

- Chở đi học nhé!

- Hôm nay em muốn thả bộ đến trường.

- Ờ….

“Có muốn ăn kem không?” “ Không anh ạh, hôm nay em mệt và không muốn ra khỏi nhà”

“Ừh”

11pm

“Ngủ ngon….xxx”

“Ừh, em cũng ngủ ngon nhé!”

Em : hôm nay em thoáng thấy trong người có chút mệt mỏi. Không phải em ốm mà là cảm giác mệt mỏi của con tim. Tối qua em đã buồn và khóc rất nhiều và sáng nay,khi gặp anh em cũng chẳng biết nên cư xử thế nào. Em ngốc anh nhỉ, chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi thôi mà đúng không anh? Mà trò chơi thì làm sao lại có nước mắt hả anh?

Anh : mắt cô bé hôm nay hơi đỏ và sưng thì phải. Mà hôm nay cô bé ấy lạ, chẳng ríu rít như mọi ngày mà cứ sao sao ấy. Hình như mình quen với hình ảnh một cô bé hay nói hay cười mất rồi thì phải. Có chút lo rồi đấy!

V/

“Sang chở đi ăn sáng rồi đi học nhé!” …..

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” (19 lần trong suốt một ngày)

“Ngủ ngon em nhé!”…..

Em : cả ngày hôm nay em đã off máy điện thoại, em suy nghĩ mãi về hành động này của mình, vì em chỉ có 7 ngày, 7 ngày để khiến anh thích em nhưng em lại lãng phí một ngày như thế này có đáng không. Và cuối cùng em vẫn làm vì em nghĩ chúng ta cần một dấu “lặng” anh àh. Lặng để đủ dũng cảm đi tiếp hoặc là sẽ bỏ cuộc. Lục lọi lại những tin nhắn trong mấy ngày qua, em chợt phát hiện, mỗi một ngày, tin nhắn ngọt ngào hơn một chút và ngày hôm qua, lần đầu tiên anh gọi em bằng “em” thay cho cách nói chuyện trống không mọi khi. Một nụ cười giữa những giọt nước mắt.

Anh : hôm nay cô bé bị gì thế nhỉ? Cả ngày nay chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Hôm qua bảo ốm không biết hôm nay đã đỡ chưa nữa? Sao lại không mở cả máy điện thoại thế kia? Hay là chạy sang nhà cô bé nhỉ? Tự nhiên có một cảm giác là lạ. Ừh, thì lạ, đã quen rồi hình ảnh cô bé với nụ cười rất xinh cùng gòi thức ăn trước nhà mỗi sáng, đã quen với tin nhắn ngủ ngon mỗi đêm…..hình nhừ…..có chút…..nhớ.

VI/

“Em đang đứng trước nhà anh.”

- Làm sao thế? Sao cả ngày qua gọi mãi mà chẳng được? Có thế nào cũng phải nói một tiếng chứ hả.

- Hì hì…..

- Sao lại cười ngớ ngẩn thế kia?

- Hôm qua là một ngày “Lặng” anh àh!

- Ngày lặng ???

- Ừh, người ta thường có những ngày “Lặng” như thế khi yêu nhau.

- Để làm gì?

- Để nhận ra sự quan trọng của nhau.

- …..

- Thôi anh ăn sáng đi!

- Ừh, thế hôm nay có lại muốn thả bộ đến trường nữa không?

- Hì hì….

- Đồ ngốc!

- Em ôm anh được không?

- Ờ…..

- Thế anh có cảm nhận được gì không?

- Không rõ….

- Chắc là chưa đủ

- Sao?

- Àh, không sao cả. Hết ngày mai trò chơi sẽ kết thúc.

- Ờ…..

11pm

“Ngủ ngon anh nhé….xxx” “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé…x”

Em : hôm nay em đã cảm nhận được rằng tình cảm anh dành cho em đang thay đổi, mổi ngày nhiêu hơn một chút thí phải nhưng mà liệu tình cảm đó đủ chưa anh? Đủ để anh thích em và đủ để chúng ta thành một đôi không anh? Ngày mai nữa thôi là trò chơi sẽ kết thúc. Kết quả sẽ là gì hả anh??? Em có phải biến mất không???

Anh : lúc cô bé ấy ôm mình tự dưng lại có một cảm giác là lạ, tựa hồ như có luồng điện chạy ngang, có chút ấm áp. Tự dưng bây giờ lại thèm cái cảm giác ấy, lại thấy chút nhớ. Chuông điện thoại báo có tin nhắn, hộp thư đã chật kín, có nên xóa hết tin nhắn của cô bé hay không nhỉ? Àh, không, cứ để đấy. Hình như mình thích cô bé rồi thì phải. Mà có thật là thích không hay cũng chỉ là cảm xúc thoáng qua ??? Mơ hồ quá!

VII/

“ Hôm nay em có một kế hoạch thú vị cho cả 2 chúng ta” “ Gì thế” “ Sang đón em sẽ rõ.” “Tinh vi”

- Sao? Kế hoạch thế nào?

- Hì hì

- Đi xem phim nhé!

- Xem phim???

- Ừh!

- Tại sao lại xem phim?

- Vì đây là ngày cuối cùng của trò chơi.

- Ờ…

- Ăn tối nhé!

- Ăn tối???

- Ở đâu?

- Nhà em

- Nhà em?

- Ừh, em sẽ nấu cho anh một bữa ra trò

- Thế có ăn được không đấy?

- Hì hì…. không chết đâu mà sợ

- Có ngon không ?

- Tạm được

- Thế là không ngon àh?

- Vớ vẩn, đã bảo là tạm được mà.

- Ờ….Anh có thể…..

- Có thể gì chứ?

- Cầm tay em một lần được không ?

- Ờ ….

- Có cảm nhận được gì hay không?

- Không rõ

- Có thể trả lời khác đi được không?

- Không biết nữa

- Có thể ôm em một lần được không?

- Ờ…

- Có cảm nhận được gì hay không ?

- Uhm….

- Lại là không rõ đúng không?

- Ờ…

- Thôi trể rồi, anh về đi.

- Ờ….

“ Trò chơi kết thúc rồi đấy.”

“Ừh”

“Thế anh đã thích em chưa?”

“ Hôm nay mệt nhiều rồi, đi ngủ đi, mai anh sang chở đi học”

“ Nhưng trò chơi đã kết thúc rồi mà”

“ Đã bảo đi ngủ đi mà, sao bướng thế?”

“ Hì hì …. ngủ ngon anh nhé ….xxxx”

“ Ngủ ngon love….x”♥️..

Cuối cùng câu chuyện cũng có 1 cái kết có hậu ..trò chơi đã kết thúc và tình yêu thì bắt đầu nay nở... Đôi khi con người ta chỉ cần 1 phut', 1 giây. 1 ngày và có thể là 1 tuần để yêu nhau...nhưng thực sự cần cả đời để quên đi 1 ai đó.....Hãy giữ gìn và nâng niu những gì quan trọng nhất trong tay bạn.....đừng để nó tuột khỏi tay mình 1 cách dễ dàng....

....Để rồi khi có lấy lại đc, nó cũng chẳng còn nguyên vẹn như trước..
Về Đầu Trang Go down
hyn.huyen
Siêu Nhân
Siêu Nhân
avatar

Aquarius Tổng số bài gửi : 74
Xu : 697
Reputation : 0
Join date : 14/07/2009
Age : 22
Đến từ : hÀ nỘi 1 -- kHỏI cHê

Bài gửiTiêu đề: Re: E có ýh kiến! Cả nhà vào góp ýh vs nhé!   Tue Aug 04, 2009 10:15 am

tem tem..bai` em -- em tem ca? nha` cho yk nha'
Về Đầu Trang Go down
vitaminAbC
Siêu Nhân SBD
Siêu Nhân SBD
avatar

Tổng số bài gửi : 19
Xu : 114
Reputation : 0
Join date : 15/07/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: E có ýh kiến! Cả nhà vào góp ýh vs nhé!   Tue Aug 04, 2009 10:18 am

hay ...
:X
14
Về Đầu Trang Go down
Thái Tử
Admin Đẹp Trai Nhà Giàu Có Xe Đạp Riêng
Admin Đẹp Trai Nhà Giàu Có Xe Đạp Riêng
avatar

Libra Tổng số bài gửi : 93
Xu : 660
Reputation : 10
Join date : 13/07/2009
Age : 22
Đến từ : Gầm Cầu Thang Khách Sạn

Bài gửiTiêu đề: Re: E có ýh kiến! Cả nhà vào góp ýh vs nhé!   Tue Aug 04, 2009 10:49 am

Closed Topic
Về Đầu Trang Go down
http://homiepm.tk/
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: E có ýh kiến! Cả nhà vào góp ýh vs nhé!   

Về Đầu Trang Go down
 
E có ýh kiến! Cả nhà vào góp ýh vs nhé!
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
We Are Homiez :: BQT Only :: Góp ý xây dựng 4rum-
Chuyển đến